Tabs Mới Nhất

Mối quan hệ giữa hóa biểu và giọng (Relationship between key signature and key)

Relationship between key signature and key
Mối quan hệ giữa hóa biểu và giọng

 
(nguồn: https://en.wikipedia.org/wiki/Key_signature#Relationship_between_key_signature_and_key)

A key signature is not the same as a key; key signatures are merely notational devices.
Một hóa biểu thì không giống như một giọng; các hóa biểu chỉ là các phương tiện ghi chép.
  They are convenient principally for diatonic or tonal music.
  Chúng thì thuận tiện chủ yếu cho nhạc dị chuyển hay nhạc có tính giọng.

The key signature defines the diatonic scale that a piece of music uses without the need for accidentals.
Cái hóa biểu xác định thang âm dị chuyển mà một bản nhạc dùng mà không cần các nốt thăng giáng bất thường.
 Most scales require that some notes be consistently sharped or flatted.
 Hầu hết các thang âm đòi hỏi rằng vài nốt phải được thăng hoặc giáng một cách nhất quán (xuất hiện hoài trong bản nhạc).
 For example, the only sharp in the G major scale is F sharp, so the key signature associated with the G major key is the one-sharp key signature.
 Ví dụ, nốt thăng duy nhất trong thang âm Xon trưởng (tự nhiên) là Pha thăng, vậy cái hóa biểu mà có liên hệ với giọng Xon trưởng (tự nhiên) là cái hóa biểu một dấu thăng.
 However, it is only a notational convenience; a piece with a one-sharp key signature is not necessarily in the key of G major, and likewise, a piece in G major may not always be written with a one-sharp key signature; this is particularly true in pre-Baroque music, when the concept of key had not yet evolved to its present state.
 Tuy nhiên, nó chỉ là một sự tiện lợi về mặt ghi chép; một bản nhạc với một hóa biểu một dấu thăng thì không cần thiết ở giọng Xon trưởng (tự nhiên), và cũng thế, một bản nhạc ở giọng Xon trưởng (tự nhiên) có thể không luôn được viết bằng một hóa biểu một dấu thăng; điều này đặc biệt đúng trong âm nhạc tiền Baroque, mà khi đó khái niệm giọng đã chưa tiến hóa đến tình trạng hiện nay của nó.

In any case, more extensive pieces often change key (modulate) during contrasting sections, and only sometimes is this change indicated with a change of key signature; if not, the passage in the second key will not have a matching key signature.
Trong bất cứ trường hợp nào, các bản nhạc dài hơi hơn thường thay đổi giọng (đổi giọng) trong các đoạn tương phản, và chỉ đôi khi thì sự thay đổi này mới được chỉ ra bằng một sự thay đổi về hóa biểu; nếu không, cái đoạn mà ở giọng thứ nhì sẽ không có một hóa biểu phù hợp.

Bach Cantata 106 is almost entirely in E♭ major, but has only two flats, not three, in the key signature.
Bản Cantata 106 của Bach hầu như hoàn toàn ở giọng Mi giáng trưởng nhưng chỉ có hai mà không phải ba dấu giáng trong hóa biểu.

The Toccata and Fugue in D minor, BWV 538 by Bach has no key signature, leading it to be called the Dorian, but it is still in D minor; the B♭s that occur in the piece are written with accidentals.
Bản Toccata và bản Fugue ở giọng Rê thứ, BWV 538 của Bach chẳng có hóa biểu nào (hóa biểu rỗng) mà dẫn đến việc nó bị gọi là giọng/ điệu thức (Rê) Doria, nhưng nó vẫn ở giọng Rê thứ; các nốt Ti giáng mà xuất hiện trong bản nhạc được viết bằng các dấu hóa bất thường.

No comments

Chú ý:

- Nếu bạn thấy Tabs chuẩn xin bấm +1 hoặc Share bên dưới mỗi bài viết.
- Nếu bạn thấy Tabs chưa chuẩn xin Comment bên dưới chỗ chưa chuẩn và cách sửa của các bạn, hai việc này là để hoàn thiện Tabs.
- Nếu bạn muốn post Tabs lên Blog, xin Click vào đây hoặc post lên Group hoặc gửi tin nhắn cho chúng tôi tại Fanpage.
- Bạn muốn làm TÁC GIẢ của Blog, muốn post Tabs lên Blog (những bài mà Blog chưa có) xin Click vào đây

Cảm ơn các bạn đã quan tâm! Chúc vui :)